skip to main |
skip to sidebar
Xướng Họa Đường Luật (sưu tầm)
THU NHỚ NGƯỜI
Chiều nay mưa bỗng ngập ngừng rơi
Gió thoảng hương xưa của một người
Biệt xứ, lòng đau khôn mấy cạn
Xa quê, dạ nhớ lấy gì vơi
Trời Tây đất khách đành chia lối
Núi Ngự quê nhà nỡ cách đôi
Hoa thắm thêm lần rơi rụng nữa
Thu còn buồn mãi, lệ còn khơi
Glc
24/08/2004
Họa vần:
TÂM BUỒN VIỄN XỨ
Chiều buồn thánh thót hạt mưa rơi
Lệ đắng hoen mi khóc phận ngươì
Lận đận bao phen hoaì chới với
Lao đao mấy kiếp vẫn chơi vơi
Tha hương vạn neỏ uyên chia lối
Viễn xứ muôn trùng nhạn tách đôi
Nỗi nhớ niềm thương xin goí trọn
Nhờ mây với gió vượt ngàn khơi
Quỳnh Nguyễn
2/6/2006
Họa vần:
TÌNH BUỒN
Nhớ đến ai mà nước mắt rơi
Từ khi giận dỗi lánh xa người
Châu buồn đọng mãi châu nào cạn
Lệ thảm tuôn hoài lệ chẳng vơi
Lỡ tiếng ba sinh đành rẽ lối
Tan lời son sắt phải lìa đôi
Đêm đêm chiếc bóng sầu chan chứa
Thức trắng canh trường nỗi khổ khơi
Bích Trân
June 2, 2006
Họa vần:
THU NHỚ NGƯỜI
Xác lá chiều nay lại rụng rơi
Cho ta nhớ đến lúc bên Người
Bao nhiêu tháng rộng sầu không dứt
Biết mấy năm dài nhớ khó vơi
Cách biệt hoài mong ngày gặp gỡ
Chia xa vẫn ước lúc chung đôi
Thu vàng lối cũ trời hiu hắt
Thoáng nỗi buồn đâu mãi cứ khơi
Hoàng Hà
6-5-2006
No comments:
Post a Comment