Nguyên văn:
春懷故里
春到他鄉飲恨長
雰雰雪雨露何霜
白梅落地孤寒月
黃菊沙城下夕陽
人佌禍時而瘼事
天期灾限又桑滄
鄉関故國懷懮淚
獨影千盃夜斷腸
何人子
Phiên âm:
Xuân hoài cố lý
Xuân đáo tha hương ẩm hận trường
Phân phân tuyết vũ lộ hà sương
Bạch mai lạc địa cô hàn nguyệt
Hoàng cúc sa thành hạ tịch dương
Nhân thử họa thời nhi mạc sự
Thiên kỳ tai hạn hựu tang thương
Hương quan cố quốc hoài ưu lệ
Ðộc ảnh thiên bôi dạ đoạn trường
Hà Nhân Tử
Phỏng ý:
Xuân nhớ làng xưa
Xuân đến quê người nhấp chén cay
Ngoài trời trắng xoá tuyết bay bay
Mai rơi mặt đất vầng trăng lặn
Cúc rụng chân tường bóng ác lay
Vận nước tai ương buồn bã quá
Cơ trời ách nạn não nùng thay
Làng xưa xóm cũ ôi thương nhớ
Rượu rót lưng bầu lướt khướt say
Hoàng Thứ Lang
Bắt chước SP:
Phỏng ý:
Xuân nhớ làng xưa
Xuân về đất lạ dốc men cay
Lạnh lẽo sương vờn tuyết múa bay
Rải đất mai tàn trăng lạnh khuyết
Phơi thành cúc rũ ác tà lay
Người khi gặp nạn âu sầu hẳn
Nước lúc qua thời áo não thay
Nhớ đến quê hương thầm nhỏ lệ
Đêm dài chuốc chén một mình say
Linh Tâm
Phóng đại theo cho vui:
Xuân nhớ làng xưa
Ngày xuân nhớ nước mắt cay cay
Lất phất lưng trời tuyết trắng bay
Trước ngõ mưa lùa hoa cúc rụng
Bên thềm gió lướt bức mành lay
Tình đời ấm lạnh đau thương quá
Cuộc sống thăng trầm khổ sở thay
Thửa ruộng bờ tre nơi xóm cũ
Hoà theo ký ức giữa đêm say
Hoàng Thứ Lang
Liều mình phóng theo:
Xuân nhớ làng xưa
Chén rượu đêm trường giọt đắng cay
Nhìn trời vạn điểm tuyết hoa bay
Đâu còn dưới phố màu mai nở
Lại thiếu ngoài vườn bóng cúc lay
Tết ở quê người xa vắng thật
Xuân về đất khách lạnh buồn thay
Hồn xưa phảng phất trong hoài niệm
Tấc dạ bồi hồi tỉnh với say
Linh Tâm
Ga đỡ cùng Linh Tâm nè!
Xuân Nhớ Thôn Xưa
Đất khách xuân về ngậm đắng cay
Trên đầu tóc điểm tuyết sương bay
Đêm mai trắng rụng sầu trăng lạnh
Ngày cúc vàng rơi tủi bóng lay
Thế sự muôn đời như áo đổi
Thiên thời vạn kiếp tựa sao thay
Thôn xưa đất mẹ hoài vương vấn
Cạn chén quan hà gửi giấc say
Trần Thế Nhân
Phang đại theo cho vui nhà Linh Tâm nè:
Xuân nhớ làng xưa
Nước mắt hay là khói thuốc cay
Ngày xuân đất khách tuyết rơi bay
Cành mai trước cổng đài hoa rụng
Khóm cúc bên tường ngọn gió lay
Bến nước làng xưa lưu luyến quá
Con đò xóm cũ nhớ nhung thay
Xa xa chỉ thấy màu mây khói
Mượn rượu nguôi sầu giấc ngủ say
Hoàng Thứ Lang
Phang cho vui lòng SP mà nhức óc LT nè:
Xuân nhớ làng xưa
Âm thầm dựa cửa mắt hoen cay
Tuyết vẫn ngoài trời trắng xóa bay
Rót rượu tay cầm nghiêng sóng sánh
Chong đèn bóng dọi hắt lung lay
Thân lìa cố thổ mong gì được
Tết thiếu thân bằng nhớ lắm thay
Lật giở từng trang hình ảnh cũ
Nghe lòng chếnh choáng nửa như say
Linh Tâm
LA cũng góp dzui nha
Xuân nhớ làng xưa
Rượu cạn chưa mà lệ đã cay
Sương hàn tuyết trắng vẫn đương bay
Một vườn xuân nhạt hoa rơi rụng
Đôi cánh chim chiều gió lắt lay
Mộng gửi quê nhà heo hút quá
Thân làm khách trọ xót xa thay
Năm canh tâm sự năm canh vắng
Se sắt lòng xưa mượn chén say
Lan Anh
Phang cho vui lòng Linh Tâm mà nhức óc TL nè:
Xuân nhớ làng xưa
Thức đón giao thừa mắt bỗng cay
Đầy trời ảm đạm khói mây bay
Niềm thương cố quận không thay đổi
Nỗi nhớ quê nhà chẳng chuyển lay
Mái lá cầu ao nao dạ quá
Hàng cau bụi mía chạnh lòng thay
Tha hương tuyết đổ buồn thê thiết
Dốc cạn chung sầu giấc tỉnh say
Hoàng Thứ Lang
Phang hoài nhức óc thiệt gòi nha:
Xuân nhớ làng xưa
Gió tạt vào phòng thổi mắt cay
Ngoài thềm tuyết lạnh vấn vương bay
Đêm dài quạnh quẽ vòng tay khép
Góc tối mơ màng ngọn nến lay
Đọc mấy dòng thơ buồn phận mãi
Nhìn đôi bức ảnh nhớ người thay
Mùng tơi cánh bướm thời xưa nọ
Tiếc mộng không thành tự chuốc say
Linh Tâm
Phang hoài nhức óc thiệt hén Linh Tâm:
Xuân nhớ làng xưa
Nốc cạn chung sầu thấm vị cay
Từng cơn bão tuyết gió tung bay
Nhìn về đất mẹ màn sương phủ
Vọng hướng quê nhà vệt khói lay
Nỗi nhớ làng xưa tha thiết quá
Niềm thương xóm cũ ngậm ngùi thay
Xuân nơi xứ lạ buồn tê tái
Đối bóng bên đèn túy lúy say
Hoàng Thứ Lang
Sunday, September 29, 2013
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment