Đi thôi
Xếp áo tà dương lặn mé đồi
Trời chiều đã vãn nép đi thôi
Rừng tre xõa tán âm u cả
Tín nhạn chờ ai mệt mỏi rồi
Thắt thẻo đường về hiên quán dốc
Bùi ngùi đắng họng bước chân côi
Vài ba chiếc lá vàng rơi rụng
Gió khẽ đưa qua lạc mấy hồi
Linh Tâm
Bài họa 1:
Về thôi
Hoàng hôn trở gót quạnh bên đồi
Chỉ khói sương còn phía trước thôi
Nhập nhoạng vài nơi không thấy nữa
Liêu xiêu chút ánh cũng tan rồi
Vui gì quán vắng đôi vai lạnh
Ngại lắm đêm nhoài một bóng côi
Bước giữa chơi vơi hàng lá đỗ
Buồn ai chẳng nói nghẹn liên hồi
Lan Anh
Bài họa 2:
(mượn vần)
Đi thôi
Hoàng hôn nhạt nắng phía ven đồi
Ríu rít bầy chim gọi mãi thôi
Lững thững chân xiêu chìm quá khứ
Lang thang bóng đổ khuất xa rồi
Đường xưa khúc khuỷu e sương nhuộm
Lối cũ quanh co ngại bước côi
Để mặc hồn mơ chiều gió lộng
Nghe lòng thổn thức nghẹn từng hồi
Dấu Chân Hoang
Bài họa 3:
Đi thôi
Khuất bóng tà huy lạnh núi đồi
Chim chiều vỗ cánh sải nhanh thôi
Đường quanh vắng vẻ chồn chân mãi
Nẻo tắt đìu hiu mỏi bước rồi
Mái lá ven rừng đơn bóng lẻ
Căn chòi dốc sỏi một thân côi
Bên con suối nhỏ chùa sư cụ
Tiếng trống thu không đã điểm hồi
Hoàng Thứ Lang
Sunday, September 29, 2013
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment