Bài xướng
Chớm Đông
Trời đêm chuyển lạnh chớm sang đông
Gió thổi miên man nhạt má hồng
Nước cuốn hoa trôi nương chỏm đá
Mây vờn lá rụng tựa bờ sông
Niềm thương mỗi khắc lòng mong đợi
Nỗi nhớ từng giây dạ ngóng trông
Trút cạn tình riêng đành khép lại
Ai nào thấu hiểu được tôi không
KhangNhii
Họa mượn vần:
Không đề
Lạnh lẽo ngoài trời phủ tuyết đông
Thơ trao ấm áp sưởi tim hồng
Đồng tâm chớ hỏi điều trăng gió
Hiệp ý đừng bàn chuyện núi sông
Bến trúc đò ngang nhờ khách dặn
"Hồ sen gác nhỏ có người trông"
Ngàn muôn phải giữ mình khang kiện
Thấu hiểu cho lời nhắn nhủ không
Linh Tâm
Hoạ mượn vần:
Không đề
Nơi này lạnh lẽo suốt mùa đông
Gối chiếc nằm khoanh mộng bóng hồng
Muốn gặp nhưng còn e cách biển
Mong tìm vẫn cứ ngại ngăn sông
Bờ thương lượn sóng nao lòng đợi
Bến nhớ con đò mỏi mắt trông
Thức trắng canh dài tâm vọng tưởng
Mà người biết có hiểu cho không
Hoàng Thứ Lang
No comments:
Post a Comment