Sunday, September 29, 2013

Đêm trăng

Đêm trăng

Tơ vàng óng ả trải trên sông
Sóng gợn lung linh những chiếc vòng
Lộng lẫy cô hằng in đáy nước
Bồng bềnh chú cuội ẩn tầng không
Du dương tiếng sáo say hồn tục
Lảnh lót hồi chuông rũ bụi hồng
Cảnh vật quay về trong tĩnh lặng
Bên tường bóng liễu đợi thu phong

Hoàng Thứ Lang






1.
Tơ vàng óng ả trải trên sông
Gió thổi sương tan thả mái bồng
Đậm nhạt đôi bờ lau thấp thoáng
Xa gần một dải nước mênh mông
Ôm bầu dựa mạn đêm thu vắng
Khép mắt say hương rượu cúc nồng
Róc rách bên thuyền cơn sóng vỗ
Đem hồn tục lụy rửa thành không

Linh Tâm


2.
Sóng gợn lung linh những chiếc vòng
Hoa in nước cuộn rót về đông
Thuyền thơ gió đẩy vương trong khói
Ước nguyện ai đem thả giữa dòng
Giục kẻ bên trời tha thẩn nhớ
Lay người cuối bãi ngẩn ngơ trông
Chung trà miếng bánh đầy tư vị
Chỉ nguyệt viên thôi khách rối lòng

Lan Anh



3.
Lộng lẫy cô hằng in đáy nước
Êm đềm bóng thỏ chiếu bờ sông
Bèo trôi tím ngọn chùm hoa nở
Lúa trổ thơm hương đợt gió lồng
Xóm bãi lô nhô màu tối tối
Đình làng ẩn hiện mái cong cong
Neo thuyền dưới bến chờ tri kỷ
Cảnh đẹp trà ngon thỏa tấm lòng

Linh Tâm


4.
Bồng bềnh chú cuội ẩn tầng không
Rộn rã nơi nơi đón tết hồng
Đứa trẻ cầm đèn ca khắp xóm
Người già thưởng nguyệt nhớ qua song
Tình quê cúc nở đôi cành thắm
Mái ấm hương đưa mấy chén nồng
Một buổi yên bình say cõi thế
Khuya rồi vẫn thoảng khói thơm xông

Lan Anh



5.
Du dương tiếng sáo say hồn tục
Lả lướt thân thuyền rẽ nước trong
Khói sóng thành màn buông lửng gió
Đèn hoa thắp nến thả xuôi dòng
Xa ngoài cuối bãi vài ngôi quán
Khuất tận bên đồi mấy ngọn thông
Hết thảy mơ màng soi bóng nguyệt
Cho ta ngỡ lạc chốn non bồng

Linh Tâm


6.
Lãnh lót hồi chuông rũ bụi hồng
Bao la mây nước nguyệt vàng bông
Đêm thanh tơ trúc vang theo gió
Cảnh tĩnh trần ai nhạt với lòng
Cuộn khói cười lơi đôi nhánh liễu
Mờ sương yên ả một rừng phong
Trời sao nhấp nháy ngồi trên bến
Đậm nhạt trà khuya đếm giọt đồng

Lan Anh



7.
Cảnh vật quay về trong tĩnh lặng
Thời gian đứng lại giữa phiêu bồng
Mây trôi nước chảy đen cùng trắng
Sóng gợn đèn soi bạc với hồng
Bỏ lái con thuyền trôi lững đững
Thay lời tiếng sáo vọng mênh mông
Tranh treo thủy mặc chờ ai thưởng
Ước hẹn đêm rằm có nhớ không

Linh Tâm


8.
Bên thềm bóng liễu đợi thu phong
Tiệc rượu chờ đêm cạn chén nồng
Lựa buổi hoa vừa khoe sắc vẹn
Nương tình nguyệt cũng điểm trang xong
Lâng lâng ấm cúc bày hương cũ
Dịu dịu sân lan thổi cánh hồng
Góc biển chân trời xa lắc đấy
Kề trăng khoảng cách sẽ là không

Lan Anh

Bến Tầm Dương


Bến Tầm Dương

Một thoáng tri âm đẫm lệ nhòa
Cung trầm sương gió lắng phôi pha
Lênh đênh khói sóng niềm thân thế
Da diết lòng thu chuyện cửa nhà
Mặt nước đà tan lần hội ngộ
Con thuyền còn bận nẻo chia xa
Nơi nơi rung cảm ngừng xao động
Tĩnh mịch trăng khuya chợt vỡ òa

Lan Anh


Bài họa

Một khúc tri âm tình vạn nẻo
Ngàn lau cổ độ hắt hiu sầu

Bến Tầm Dương

Sông khuya khói phủ bóng trăng nhòa
Chén rượu tao phùng vị đắng pha
Bốn quãng tơ đàn ngơ ngẩn khách
Hai biên sóng nước nổi trôi nhà
Chân trời góc biển đều phiêu bạc
Gác ngọc hiên quỳnh đã cách xa
Giữa lúc chia ly mà hội ngộ
Tương lân giọt lệ bỗng tuôn òa

Linh Tâm

Miên man

Bài xướng

Miên man


Gối cỏ xanh êm dịu nét mày
Nghe miền nắng gió mở vòng tay
Thơm tho mạch sống từ nơi đấy
Lừng lựng hương yêu đến lối này
Sắc áo thu vàng phơi phới lộng
Tình hoa bướm trắng nhởn nhơ bay
Xôn xao chốc đã ngừng tơ trúc
Vườn nhỏ vì đâu lá rụng đầy

Lan Anh


Bài họa

Miên man

Ru êm ngọn gió dãn đôi mày
Dưới gốc hoàng đàn gối cánh tay
Đón áng mây mềm giăng phía nọ
Nghe hương gỗ dịu nhuốm bên này
Đồi quang gọi nắng hanh hao phủ
Bướm lạ khoe màu tíu tít bay
Dệt bức tranh thu đầy ý vị
Theo ta vào giấc mộng no đầy

Linh Tâm

Nhớ quê

Bài xướng
Nhớ quê
Đếm lá thu vàng dạ héo hon
Lìa quê thắm thoát mấy năm tròn
Dòng châu đứt nối buồn thân phận
Ngấn lệ vơi đầy tủi nước non
Đất lạ trời xa chờ với đợi
Người xưa cảnh cũ mất hay còn
Đâu rồi những buổi chiều thôn dã
Đứng ngắm chim chuyền hót véo von

Hoàng Thứ Lang

Bài họa mượn vần

Nhớ quê

Xuân về nhớ món thịt heo hon
Viễn xứ từ khi mấy tuổi tròn
Loạn lạc quê nhà xa bốn biển
Thăng trầm đất tổ cách ngàn non
Đường mây tín nhạn chờ không thấy
Bến nước bờ tre hỏi có còn
Tự nhủ lâu rồi đâu đón Tết
Nghe hồn thắt thẻo dạ thon von

Linh Tâm



Bài họa mượn vần
NHỚ QUÊ
Thuở mới ra đời đỏ hỏn hon
Nào hay thệ ước chẳng vuông tròn
Nao nao dạ nặng hồn tê tái
Thánh thót cung trầm dế nỉ non
Bỏ khỏi quê nhà ngơ ngác đợi
Xa lìa đất mẹ nhớ thương còn
Tìm đâu những tháng ngày mơ mộng
Đối đáp trong vườn hát ví von

Thuy Dung

Nhớ Quê

Mẹ dắt đi từ thuở tí hon
Ngoài kia thế cuộc dẫu chưa tròn
Đâu hay giọt lệ thân cùng phận
Chẳng biết lòng người nước với non
Mộng cũ thường về đêm ghé lại
Quê xưa muốn hỏi bạn chăng còn
Đầy vơi ký ức đôi ba mảnh
Gọi nhớ từng chiều hoạ véo von


Lan Anh


Nhậu thịt cầy hon
Chân giò giả món thịt cầy hon
Nấu nướng bày ra chiếc dĩa tròn
Kẻ chạy sau vườn tìm ớt chín
Người ra trước giậu hái mơ non
Ăn no thả cửa mà chưa hết
Nhậu líp ba ga cũng vẫn còn
Xỉn quá nằm lăn trên bãi cỏ
Bên triền mỏm đá đứng chon von

Hoàng Thứ Lang

Ẩn chốn quê nhà

Thuở nọ hay thèm thịt lợn hon
Thường chơi đuổi bắt chạy quanh tròn
Tâm hồn lặng lẽ như sông nước
Nghĩa cử lâu bền tợ núi non
Nghịch cảnh người đi âm ỉ nhớ
Niềm riêng kẻ ở xót xa còn
Sơn khê mấy dặm tìm đâu thấy
Ẩn dật quê nhà nhổ lúa von

Thuy Dung

Không đề

Bài xướng

Không đề

Đứt nối bờ mi ngấn lệ sầu
Ai làm biển thẳm hoá nương dâu
Qua bao trận bão giông dồn dập
Trải mấy mùa mưa nắng dãi dầu
Dõi mắt nhìn quanh đầy tuyết trắng
Thương nàng thức trọn cả đêm thâu
Vào ra ngắm bóng mình trên vách
Thấp thoáng vầng trăng xế đỉnh đầu

Hoàng Thứ Lang


Không đề

Đêm khuya rả rích lệ giăng sầu
Khóc chuyện đôi mình tựa biển dâu
Gió tạt mưa bay lười khép cửa
Đèn chong bấc lụn ngán châm dầu
Ngoài thềm khóm liễu hoa vài bận
Trước án tơ đàn bụi mấy thâu
Cá nước chim trời xa cách quá
Còn chi dám ước mộng tâm đầu

Linh Tâm



Không đề

Bao nhiêu ước nguyện bấy nhiêu sầu
Mới hiểu đường trần lắm bể dâu
Nước chảy trôi đi*ngày tháng mộng
Tơ vương riêng tỏ ngọn đèn dầu
Sương mai ngõ vắng màu thu nhạt
Trăng lạnh đêm tàn tiếng gió thâu
Ví chữ tình kia đừng đậm sắc
Làm sao *giang vỹ nhớ giang đầu

Lan Anh



Không đề

Cảnh đổi đời thay nghĩ lại sầu
Đêm còn biển thẳm sáng cồn dâu
Năm canh đối bóng đèn khô bấc
Sáu khắc mong ai dĩa cạn dầu
Ngõ vắng trông tin chờ cánh nhạn
Hiên buồn tựa cửa ngắm trăng thâu
Đời không hiện thực như mơ ước
Để được kề vai chạm mái đầu

Hoàng Thứ Lang


Không đề

Đã mấy mươi năm một nỗi sầu
Huyên đường diệu vợi cách ngàn dâu
Hay chăng trộn lẫn rồng cùng rắn
Có thể hòa chung nước với dầu ?
Tấc dạ bâng khuâng nhìn lá thắm
Tơ tình lạnh lẽo thức canh thâu
Khuyên chàng chớ tiếc đào hoa vận
Cẩm tú giang sơn phải kể đầu

Linh Tâm



Không đề

Hẹn kiếp lai sinh chẳng bận sầu
Anh dành tặng nhỏ áo cô dâu
Uyên ương chiếu vẽ tròn tâm ý
Long phụng đèn thêu thế đĩa dầu
Mộng cũ tươi màu trang sách mới
Tình xưa vẹn sắc mảnh trăng thâu*
Đôi mày đậm nhạt sao cho đẹp
Mỗi sáng nhờ ai lúc chải đầu

Lan Anh



Không đề

Đêm đêm viễn xứ nhớ quê sầu
Vượt biển năm nào ở Bãi Dâu
Lội cạn chèo đi bằng thúng lưới
Ra khơi được vớt bởi tàu dầu
Qua nhiều vinh nhục bao nhiêu bận
Trải lắm thăng trầm mấy chục thâu
Thức nhớ thương ai ngồi tựa cửa
Trăng khuya đã xế bóng ngang đầu

Hoàng Thứ Lang



Khối sầu

Mỗi đứa đều ôm một khối sầu
Bao giờ sóng bước rể bên dâu
Người nơi đất Mỹ bang Kansas
Kẻ ở trời Nam tỉnh Thủ Dầu
Gốc trước anh đường Tôn Thất Thuyết
Nhà xưa em phố Tạ Thu Thâu
Sao dời vật đổi mình xa cách
Lỡ mối tình mơ lỡ mộng đầu

Hoàng Thứ Lang


Chớ sầu

Sự thế chàng ơi chả đáng sầu
Chi bằng để thiếp tới làm dâu
Yên lòng ắt đủ ngôn dung hạnh
Vững bụng đừng lo gạo muối dầu
Vó ngựa qua song là một kiếp
Vườn hồng chớp mắt đã ba thâu
Hoa khai kham chiết trực tu chiết
Hạnh phúc từ nay hãy bắt đầu

Linh Tâm



Vẫn sầu

Khuất bóng song thân vạn mối sầu
Không người chủ chốt cưới nàng dâu
Nhà giao mó-ghệt do còn nợ
Xế bỏ ga-ra bởi hết dầu
Mỗi tháng ưu tư tiền xuất nhập
Vài tuần nghĩ ngợi sổ chi thâu
Đang làm thủ tục khai ben-rốp
Hỏi vậy mà sao chẳng nhức đầu

Hoàng Thứ Lang


Thì sầu

Qua nay cảm cúm thiệt là sầu
Sắc thuốc rau tần với lá dâu
Thím biểu đừng ăn đồ lắm mỡ
Thầy kêu phải kị món nhiều dầu
Lơ ngơ bữa nọ dầm mưa sáng
Lẩn thẩn hôm rày thức tối thâu
Cũng tại ai đòi khai phá sản
Làm tui nhức óc lại đau đầu

Linh Tâm



Đau đầu

Canh khuya đối bóng nghĩ mà sầu
Thất nghiệp nhà nghèo khó được dâu
Hết gạo hàng ngày ăn cháo bắp
Không tiền mỗi tối thắp đèn dầu
Xin ngành bưu điện chờ nơi nhận
Hỏi việc ngân hàng đợi chỗ thâu
Sáng lại chiều qua thời khắc lụn
Lo toan đủ thứ muốn đau đầu

Hoàng Thứ Lang


Thì đau đầu

Đủ thứ nhiêu khê cái sự sầu
Thân tằm tội nợ hứng trăm dâu
Nghe tin trái ngọt vì ngâm thuốc
Đọc báo rau xanh bởi tưới dầu
Tự trước ra sau toàn thấy nộp
Từ trên xuống dưới chỉ lo thâu
Đi đường lương thiện mà mong khá
Chắc phải năm tay với bảy đầu

Linh Tâm



Giải cơn sầu

Hôm qua ghé quán giải cơn sầu
Thủ sẵn bên mình lít rượu dâu
Chẳng thích mì tôm ưa hủ tíu
Không chan nước mắm xịt xì dầu
Kêu bồi trả check bồi chưa nhận
Gọi chủ đưa tiền chủ mới thâu
Đứng dậy đi ra vừa tới cửa
Hai chân lảo đảo té u đầu

Hoàng Thứ Lang

Ô Thước kiều


Ô Thước kiều

1.
Tháng bảy gom mưa cất rượu tình
Chia bầu khổ luỵ với nhân sinh
Đêm dài đêm nhớ hai phương nguyệt
Ngày tiếp ngày mơ một bóng hình
Gặp gỡ âu là khi mộng mị
Chia ly lại diễn lúc bình minh
Tương tư tương kiến tri hà nhật
Ngâm dứt sầu thu đọng mắt nhìn

Lan Anh



2.
Nhìn lên bàng bạc ánh trăng ngà
Mấy vạn sao trời lấp lánh xa
Một mối dằng dai tơ nguyệt lão
Hai bên lạnh lẽo sóng ngân hà
Lời ngon tiếng ngọt dù không nói
Biển rộng sông dài dẫu khó qua
Nguyện ước tâm đồng ai tự hiểu
Triêu triêu mộ mộ đáng chi

Linh Tâm



3.
nghe khoé mắt đọng đôi châu
Khóc bến sông Ngân thiếu nhịp cầu
Đứng ở bên ni dài nỗi nhớ
Trông về phía nớ nặng niềm đau
Ngàn năm cách biệt ngàn năm khổ
Vạn kiếp phân ly vạn kiếp sầu
Thức suốt canh thâu hình đối bóng
Tơ lòng thổn thức hóa mưa ngâu

Hoàng Thứ Lang


4.
Mưa ngâu lất phất nhẹ bên thềm
Cảm nhận trong lành ngọn gió đêm
Cửa nhỏ rèm thưa lầu gác vắng
Vườn khuya bóng tối liễu tơ mềm
Cung đàn dứt điệu còn ngân mãi
Nhạc dế khơi sầu bỗng rộn thêm
Khắc khoải nhìn trời xin chúc phúc
Nhân gian quyến lữ mộng êm đềm

Linh Tâm



5.
Êm đềm giọt nước mắt phu thê
Tiếc nỗi tương phùng đoản giấc kê
Đêm vắn tình dài khôn kể hết
Sao thưa mây sáng giục quay về
Màu tranh xuân mộng treo rồi cuộn
Chén rượu thu sầu rót lại chê
Có tụ thì tan đâu lạ nhỉ
Nơi nơi lắm kẻ ước vai kề

Lan Anh



6.
Kề nhau chốc lát lại chia tay
Định mạng trời cao đã sắp bày
Gặp để lìa xa buồn bã quá
Yêu mà cách biệt đớn đau thay
Chia ly nỗi nhớ cùng năm tháng
Hội ngộ niềm vui chỉ một ngày
Khoảnh khắc thời gian như đọng lại
Đôi mình thức trọn suốt đêm nay

Hoàng Thứ Lang


7.
Nay đã chia ly tự nhắc mình
Thôi thì tỉnh lại giấc phù sinh
Vườn hoa lúc trước đôi thân ảnh
Quán cỏ giờ đây một bóng hình
Mỗi khắc thời gian nhiều huyễn hoặc
Từng tràng cảnh vật rất lung linh
Càng ôn kỷ niệm càng say khướt
Tháng bảy gom mưa cất rượu tình

Linh Tâm

Xuân hoài cố lý

Nguyên văn:

春懷故里

春到他鄉飲恨長
雰雰雪雨露何霜
白梅落地孤寒月
黃菊沙城下夕陽
人佌禍時而瘼事
天期灾限又桑滄
鄉関故國懷懮淚
獨影千盃夜斷腸

何人子



Phiên âm:

Xuân hoài cố lý

Xuân đáo tha hương ẩm hận trường
Phân phân tuyết vũ lộ hà sương
Bạch mai lạc địa cô hàn nguyệt
Hoàng cúc sa thành hạ tịch dương
Nhân thử họa thời nhi mạc sự
Thiên kỳ tai hạn hựu tang thương
Hương quan cố quốc hoài ưu lệ
Ðộc ảnh thiên bôi dạ đoạn trường

Hà Nhân Tử


Phỏng ý:

Xuân nhớ làng xưa

Xuân đến quê người nhấp chén cay
Ngoài trời trắng xoá tuyết bay bay
Mai rơi mặt đất vầng trăng lặn
Cúc rụng chân tường bóng ác lay
Vận nước tai ương buồn bã quá
Cơ trời ách nạn não nùng thay
Làng xưa xóm cũ ôi thương nhớ
Rượu rót lưng bầu lướt khướt say

Hoàng Thứ Lang


Bắt chước SP:

Phỏng ý:

Xuân nhớ làng xưa

Xuân về đất lạ dốc men cay
Lạnh lẽo sương vờn tuyết múa bay
Rải đất mai tàn trăng lạnh khuyết
Phơi thành cúc rũ ác tà lay
Người khi gặp nạn âu sầu hẳn
Nước lúc qua thời áo não thay
Nhớ đến quê hương thầm nhỏ lệ
Đêm dài chuốc chén một mình say

Linh Tâm


Phóng đại theo cho vui:

Xuân nhớ làng xưa

Ngày xuân nhớ nước mắt cay cay
Lất phất lưng trời tuyết trắng bay
Trước ngõ mưa lùa hoa cúc rụng
Bên thềm gió lướt bức mành lay
Tình đời ấm lạnh đau thương quá
Cuộc sống thăng trầm khổ sở thay
Thửa ruộng bờ tre nơi xóm cũ
Hoà theo ký ức giữa đêm say

Hoàng Thứ Lang


Liều mình phóng theo:

Xuân nhớ làng xưa

Chén rượu đêm trường giọt đắng cay
Nhìn trời vạn điểm tuyết hoa bay
Đâu còn dưới phố màu mai nở
Lại thiếu ngoài vườn bóng cúc lay
Tết ở quê người xa vắng thật
Xuân về đất khách lạnh buồn thay
Hồn xưa phảng phất trong hoài niệm
Tấc dạ bồi hồi tỉnh với say

Linh Tâm


Ga đỡ cùng Linh Tâm nè!

Xuân Nhớ Thôn Xưa

Đất khách xuân về ngậm đắng cay
Trên đầu tóc điểm tuyết sương bay
Đêm mai trắng rụng sầu trăng lạnh
Ngày cúc vàng rơi tủi bóng lay
Thế sự muôn đời như áo đổi
Thiên thời vạn kiếp tựa sao thay
Thôn xưa đất mẹ hoài vương vấn
Cạn chén quan hà gửi giấc say

Trần Thế Nhân



Phang đại theo cho vui nhà Linh Tâm nè:

Xuân nhớ làng xưa

Nước mắt hay là khói thuốc cay
Ngày xuân đất khách tuyết rơi bay
Cành mai trước cổng đài hoa rụng
Khóm cúc bên tường ngọn gió lay
Bến nước làng xưa lưu luyến quá
Con đò xóm cũ nhớ nhung thay
Xa xa chỉ thấy màu mây khói
Mượn rượu nguôi sầu giấc ngủ say

Hoàng Thứ Lang


Phang cho vui lòng SP mà nhức óc LT nè:

Xuân nhớ làng xưa

Âm thầm dựa cửa mắt hoen cay
Tuyết vẫn ngoài trời trắng xóa bay
Rót rượu tay cầm nghiêng sóng sánh
Chong đèn bóng dọi hắt lung lay
Thân lìa cố thổ mong gì được
Tết thiếu thân bằng nhớ lắm thay
Lật giở từng trang hình ảnh cũ
Nghe lòng chếnh choáng nửa như say

Linh Tâm


LA cũng góp dzui nha

Xuân nhớ làng xưa

Rượu cạn chưa mà lệ đã cay
Sương hàn tuyết trắng vẫn đương bay
Một vườn xuân nhạt hoa rơi rụng
Đôi cánh chim chiều gió lắt lay
Mộng gửi quê nhà heo hút quá
Thân làm khách trọ xót xa thay
Năm canh tâm sự năm canh vắng
Se sắt lòng xưa mượn chén say

Lan Anh


Phang cho vui lòng Linh Tâm mà nhức óc TL nè:

Xuân nhớ làng xưa

Thức đón giao thừa mắt bỗng cay
Đầy trời ảm đạm khói mây bay
Niềm thương cố quận không thay đổi
Nỗi nhớ quê nhà chẳng chuyển lay
Mái lá cầu ao nao dạ quá
Hàng cau bụi mía chạnh lòng thay
Tha hương tuyết đổ buồn thê thiết
Dốc cạn chung sầu giấc tỉnh say

Hoàng Thứ Lang


Phang hoài nhức óc thiệt gòi nha:

Xuân nhớ làng xưa

Gió tạt vào phòng thổi mắt cay
Ngoài thềm tuyết lạnh vấn vương bay
Đêm dài quạnh quẽ vòng tay khép
Góc tối mơ màng ngọn nến lay
Đọc mấy dòng thơ buồn phận mãi
Nhìn đôi bức ảnh nhớ người thay
Mùng tơi cánh bướm thời xưa nọ
Tiếc mộng không thành tự chuốc say

Linh Tâm


Phang hoài nhức óc thiệt hén Linh Tâm:

Xuân nhớ làng xưa

Nốc cạn chung sầu thấm vị cay
Từng cơn bão tuyết gió tung bay
Nhìn về đất mẹ màn sương phủ
Vọng hướng quê nhà vệt khói lay
Nỗi nhớ làng xưa tha thiết quá
Niềm thương xóm cũ ngậm ngùi thay
Xuân nơi xứ lạ buồn tê tái
Đối bóng bên đèn túy lúy say

Hoàng Thứ Lang

Thuật hoài

Nguyên tác:

述懷

世事悠悠奈老何
無窮天地入酣歌
時來屠釣成功易
運去英 雄飲恨多
致主有懷扶地軸
洗兵無路挽天河
國讎未報頭先白
幾度龍泉戴月磨

鄧容



Phiên âm:

Thuật hoài

Thế sự du du nại lão hà
Vô cùng thiên địa nhập hàm ca
Thời lai đồ điếu thành công dị
Vận khứ anh hùng ẩm hận đa
Trí chúa hữu hoài phù địa trục
Tẩy binh vô lộ vãn thiên hà
Quốc thù vị báo đầu tiên bạch
Kỷ độ Long Tuyền đới nguyệt ma

Đặng Dung



Thuật hoài

Nợ nước chưa xong tuổi xế rồi
Ôm bầu rượu đắng khướt say thôi
Lòng toan lấp biển thề ngăn giặc
Chí muốn dời non quyết đổi đời
Ngắm dải giang sơn đầu tóc dựng
Nhìn trang quốc sử máu gan sôi
Mong ngày đuổi sạch phường xâm lược
Trống thúc quân reo ánh thép ngời

Hoàng Thứ Lang


Thuật hoài

Mênh mang cuộc thế há già rồi
Đất rộng sông dài cạn chén thôi
Gánh nặng sơn hà đeo một kiếp
Hồn thiêng tổ quốc giữ ngàn đời
Còn nghe ý chí như triều dậy
Vẫn biết quê nhà tựa nước sôi
Ẫn nhẫn mong khi thù quét sạch
Vầng dương đất Việt sẽ soi ngời

Linh Tâm


Thuật hoài

Soi gương thấy tóc bạc màu rồi
Việc nước chưa tròn nuốt hận thôi
Thép luyện thanh gươm chờ giết giặc
Tay nâng trục đất đợi xoay đời
Nhìn đồn lũy địch lòng thôi thúc
Thấy bản doanh thù máu sục sôi
Biết đến ngày nao binh giáp tẩy
Đêm thanh uống rượu ngắm trăng ngời

Hoàng Thứ Lang


Bài họa

Thuật Hoài

Dở dang chí cả tuổi già rồi
Trời đất mênh mang ngậm tủi thôi
Tráng chí non sông trùm mấy cõi
Hùng tâm nhân sĩ trải bao đời
Hiền vương cụt lối nghe lòng rực
Minh chúa không đường thấy máu sôi
Tóc trắng đầu sương thù phải sạch
Ngàn năm Đại Việt sử xanh ngời

Trần Thế Nhân



Bài họa

Thuật hoài

Tháng lại ngày qua tuổi luống rồi
Đời trai nợ nước hận lò̀ng thôi
Hằng mong trải mật đền ơn chúa
Những muốn phơi gan đáp nghĩa đời
Quốc phá nằm trong vòng lửa cháy
Dân nàn ở giữa vạc dầu sôi
Chờ ngày rửa nhục bêu đầu giặc
Ánh kiếm vung lên loé sáng ngời

Hoàng Thứ Lang


Thuật hoài
Đầu xanh đã nhuộm tuyết sương rồi
Món nợ tang bồng vẫn thế thôi
Chí lớn oằn vai đền nợ nước
Tình riêng nhẹ gánh trả ơn đời
Nhìn qua cuộc sống thời đương loạn
Ngó lại lòng người thế sắp sôi
Tự hỏi bao giờ không chiến hỏa
Quê hương rạng rỡ nắng xuân ngời

Linh Tâm

Thuật hoài
Thời gian thấm thoát tóc phai rồi
Mộng lớn không thành hận mãi thôi
Đất nước hùng cường qua mấy thuở
Non sông vững chãi trải ngàn đời
Rơi vào lũ giặc mài gươm đợi
Lệ thuộc quân thù tức mật sôi
Lực bất tòng tâm trời chẳng tựa
Lòng trung chứng có ánh sao ngời

Hoàng Thứ Lang

Chớm Đông


Bài xướng

Chớm Đông

Trời đêm chuyển lạnh chớm sang đông
Gió thổi miên man nhạt má hồng
Nước cuốn hoa trôi nương chỏm đá
Mây vờn lá rụng tựa bờ sông
Niềm thương mỗi khắc lòng mong đợi
Nỗi nhớ từng giây dạ ngóng trông
Trút cạn tình riêng đành khép lại
Ai nào thấu hiểu được tôi không

KhangNhii



Họa mượn vần:

Không đề

Lạnh lẽo ngoài trời phủ tuyết đông
Thơ trao ấm áp sưởi tim hồng
Đồng tâm chớ hỏi điều trăng gió
Hiệp ý đừng bàn chuyện núi sông
Bến trúc đò ngang nhờ khách dặn
"Hồ sen gác nhỏ có người trông"
Ngàn muôn phải giữ mình khang kiện
Thấu hiểu cho lời nhắn nhủ không

Linh Tâm



Hoạ mượn vần:

Không đề

Nơi này lạnh lẽo suốt mùa đông
Gối chiếc nằm khoanh mộng bóng hồng
Muốn gặp nhưng còn e cách biển
Mong tìm vẫn cứ ngại ngăn sông
Bờ thương lượn sóng nao lòng đợi
Bến nhớ con đò mỏi mắt trông
Thức trắng canh dài tâm vọng tưởng
Mà người biết có hiểu cho không

Hoàng Thứ Lang

Cảm đề


Bài xướng

Cảm đề

Gặp gỡ trong đời có những khi
Như ta chẳng biết gọi duyên gì
Trời sao xứ nọ vừa tan mất
Ánh nắng nơi này cũng lịm đi
Ý gửi lời trao vui mấy bận
Xuân qua hạ tới đổi vài kỳ
Tri tâm dẫu khó mà tri diện
Bởi tự ban đầu đã biệt ly

Linh Tâm



Hoạ đại cho vui
(mượn vần)

Cảm đề

Đôi mình giận dỗi đó là khi
Bốn mắt lườm nhau chẳng nói gì
Kẻ ngắm mây trời lưng ngoảnh lại
Người nhìn cảnh vật mặt quay đi
Lâu lâu liếc xéo làm như lạ
Chốc chốc trừng ngang thấy cũng kỳ
Giả lả cầu hoà cười lỏn lẻn
Từ rày khắng khít chẳng phân ly

Hoàng Thứ Lang



Họa góp dzui lun

Cảm đề

Đời người tụ tán vẫn đôi khi
Gặp gỡ ừ duyên dám ước gì
Lá đỏ thư này xao xuyến gửi
Trăng vàng mộng ấy hẹn hò đi
Mùa vui cảnh đẹp dài bao chốc
Sắc thắm hương thơm đượm mấy kỳ
Có chữ tình kia là bất biến
Chi hề tử biệt với sanh ly

Lan Anh



Họa góp vui

Trốn…

Cuộc đời là thế cũng nhiều khi
Muốn bỏ hết thôi tiếc nuối gì
Mặc tuổi xuân qua tình chẳng mất
Dù mùa hạ tới nợ không đi
Nhìn nhau lí lắc vui nhiều bữa
Ngoảnh mặt ủ ê giận lắm kỳ
Người hỡi hay là ta trốn quách
Không cần tạm biệt với chia ly

24/10/2011
Yên Hà



Họa vần cho vui
Tiễn...
Đôi mình cách trở kể từ khi
Cố níu càng xa chứ được gì
Xót dạ nôn nao người ở lại
Đau lòng quyến luyến kẻ ra đi
Cầm tay gởi mộng sao hơi ngại
Liếc mắt trao duyên thấy qúa kỳ
Cất gót quay lưng nhòa ngấn lệ
Không lời tiễn biệt chẳng lâm ly

Dấu Chân Hoang

Họa mượn vần

Cảm đề

Duyên này phải kể bắt đầu khi
Xướng họa ca ngâm chẳng biết gì
Được tỷ âm thầm khuyên học tới
Nhờ thầy nhũn nhặn bảo làm đi
Trời Âu xứ tuyết dù hai nẻo
Đất Việt mùa mưa đã bốn kỳ
Cất sẵn trà thơm chờ hội ngộ
Quỳ dâng chén ngọc kính vài ly

Linh Tâm

Lỡ làng

Bài xướng

Lỡ làng

Muốn nói mà sao lại nghẹn lời
Duyên mình đã lỡ cố nhân ơi
Thề non vạn kiếp không lay chuyển
Hẹn biển ngàn năm chẳng đổi dời
Nghịch cảnh ôm hờn chia mấy nẻo
Sầu tình nuốt hận biệt đôi nơi
Đời này khó trọn câu vàng đá
Nỗi khổ lòng cao ngút tận trời

Hoàng Thứ Lang



Bài họa 1

Lỡ làng

Thiên ngôn vạn ngữ chẳng nên lời
Thệ cũ bây giờ nhớ hỡi ơi
Dứt áo chờ khi nguồn bể cạn
Kề vai đến lúc ngọn non dời
Tang thương ngậm oán mà phân nẻo
Vân cẩu đau lòng phải cách nơi
Nguyện ước không tròn hương lửa tắt
Tương tư đủ nhuộm tím khung trời

Linh Tâm



Bài họa 2
Lỡ làng

Một sớm ra đi giấu biệt lời
Câu hò chữ hẹn chẳng thèm ơi
Cho buồn ngọn cỏ bờ thương đắm
Để xót cơn mơ lối mộng dời
Cánh nhạn mù khơi sầu gởi chốn
Con thuyền khuất nẻo tiếc về nơi
Cung đàn lỡ nhịp thôi đành vói
Tặng nốt yêu thương kẻ cuối trời

07/09/2011
Nguyên Thoại



Bài họa 3

Nguyện chẳng lỡ làng

Mượn chút men say tỏ mấy lời
Thành tâm chứ phải dám à ơi
Ba phần quả chín mai còn đợi
Một đám lau xanh bến chẳng dời
Én nhạn khi nào bay hiệp lối
Vàng son thuở ấy mộng cùng nơi
Đông quân có hiểu đào hoa nọ
Nở rực vì ai tựa ráng trời

Linh Tâm

Đi thôi

Đi thôi

Xếp áo tà dương lặn mé đồi
Trời chiều đã vãn nép đi thôi
Rừng tre xõa tán âm u cả
Tín nhạn chờ ai mệt mỏi rồi
Thắt thẻo đường về hiên quán dốc
Bùi ngùi đắng họng bước chân côi
Vài ba chiếc lá vàng rơi rụng
Gió khẽ đưa qua lạc mấy hồi

Linh Tâm



Bài họa 1:

Về thôi

Hoàng hôn trở gót quạnh bên đồi
Chỉ khói sương còn phía trước thôi
Nhập nhoạng vài nơi không thấy nữa
Liêu xiêu chút ánh cũng tan rồi
Vui gì quán vắng đôi vai lạnh
Ngại lắm đêm nhoài một bóng côi
Bước giữa chơi vơi hàng lá đỗ
Buồn ai chẳng nói nghẹn liên hồi

Lan Anh



Bài họa 2:
(mượn vần)

Đi thôi

Hoàng hôn nhạt nắng phía ven đồi
Ríu rít bầy chim gọi mãi thôi
Lững thững chân xiêu chìm quá khứ
Lang thang bóng đổ khuất xa rồi
Đường xưa khúc khuỷu e sương nhuộm
Lối cũ quanh co ngại bước côi
Để mặc hồn mơ chiều gió lộng
Nghe lòng thổn thức nghẹn từng hồi

Dấu Chân Hoang


Bài họa 3:

Đi thôi

Khuất bóng tà huy lạnh núi đồi
Chim chiều vỗ cánh sải nhanh thôi
Đường quanh vắng vẻ chồn chân mãi
Nẻo tắt đìu hiu mỏi bước rồi
Mái lá ven rừng đơn bóng lẻ
Căn chòi dốc sỏi một thân côi
Bên con suối nhỏ chùa sư cụ
Tiếng trống thu không đã điểm hồi

Hoàng Thứ Lang

Hà phương tiểu trúc

Hà phương tiểu trúc

Tiểu trúc ai về rũ gió sương
Hồ xanh lặng bóng liễu quây tường
Nhìn sen mấy đóa phô màu ngọc
Phất áo đôi tà gợn sóng hương
Sớm nắng lung linh đời giản dị
Đêm trăng ấm áp mộng bình thường
Trà thơm sẵn ướp vì tri kỷ
Đợi buổi tao phùng bạn tứ phương

Linh Tâm



Bài hoạ 1:
(mượn vần)

Hà phương cố quận

Nhà trơ mái ngói nhuộm phong sương
Cội liễu sầu ai rũ góc tường
Khóm trúc bên hiên vờn bóng nguyệt
Cây quỳnh trước gió thoảng mùi hương
Vui đời ẩn dật thân an lạc
Lánh chốn phồn hoa phận thủ thường
Lắm lúc thương về nơi cố quận
Đêm nằm thổn thức nỗi tha phương

Hoàng Thứ Lang



Bài hoạ 2:
(hoạ vần)

Nhà nhỏ thơm sen

Quy nhàn đã được mấy mùa sương
Mái lá đơn sơ trúc bện tường
Cội sứ bên hè mơn mởn sắc
Hồ sen trước cửa ngạt ngào hương
Cơm khoai đạm bạc tinh thần nhẹ
Chiếu cói đơn sơ giấc mộng thường
Rượu rót trà châm thơ xướng sẵn
Mà người tri kỷ tận hà phương ?

Hoàng Thứ Lang


Bài hoạ 3:
(mượn vần)

Gác nhỏ ven hồ

Gác nhỏ ven hồ tạm nắng sương
Nhìn ra khóm liễu rũ bên tường
Vài con bướm trắng chao đôi cánh
Mấy đoá sen hồng ngát nhụy hương
Tháng hạ hằng nghe câu sáo trúc
Đêm thu chợt nhớ khúc nghê thường
Trà thơ sẵn đợi chờ thân hữu
Hải hội sum vầy khắp bốn phương

Hoàng Thứ Lang



Bài hoạ 4:
(mượn vần)

Hà phương cố quận

Gió lạnh ngoài thềm phảng phất sương
Nhìn rêu sắc biếc phủ trên tường
Bâng khuâng trước cảnh sầu cô lữ
Khắc khoải trong lòng gọi cố hương
Vật đổi sao dời thân bất định
Người đi kẻ ở kiếp vô thường
Ngày nay dẫu có về quê cũ
Chẳng khác chi là khách thập phương

Linh Tâm


Bài hoạ 5:
(hoạ vần)

Nhà nhỏ thơm sen

Dậy sớm ra hồ để hứng sương
Về bên cội liễu dưới chân tường
Bàn tre ghế đá ngồi nhen lửa
Ấm nước khay trà đợi ngấm hương
Một chén long lanh màu nắng nhạt
Vài câu thủ thỉ chuyện đời thường
Nơi đây xướng họa cùng thân hữu
Giữ lấy an nhàn ở một phương

Linh Tâm


Bài hoạ 6:
(mượn vần)

Gác nhỏ ven hồ

Ban chiều móc trắng nhạt như sương
Phủ xuống giàn hoa ở cạnh tường
Lặng lẽ ven hồ sen rũ bóng
Êm đềm trước ngõ gió đưa hương
Điền viên thủ phận âu thề cũ
Thủy tạ nhìn trăng cũng thói thường
Những lúc chờ người ta lại nhớ
Đôi lần xướng họa của song phương

Linh Tâm

Xướng Họa Đường Luật (sưu tầm)

 THU NHỚ NGƯỜI

Chiều nay mưa bỗng ngập ngừng rơi
Gió thoảng hương xưa của một người
Biệt xứ, lòng đau khôn mấy cạn
Xa quê, dạ nhớ lấy gì vơi
Trời Tây đất khách đành chia lối
Núi Ngự quê nhà nỡ cách đôi
Hoa thắm thêm lần rơi rụng nữa
Thu còn buồn mãi, lệ còn khơi

Glc
24/08/2004

Họa vần:

TÂM BUỒN VIỄN XỨ

Chiều buồn thánh thót hạt mưa rơi
Lệ đắng hoen mi khóc phận ngươì
Lận đận bao phen hoaì chới với
Lao đao mấy kiếp vẫn chơi vơi
Tha hương vạn neỏ uyên chia lối
Viễn xứ muôn trùng nhạn tách đôi
Nỗi nhớ niềm thương xin goí trọn
Nhờ mây với gió vượt ngàn khơi

Quỳnh Nguyễn
2/6/2006

Họa vần:

TÌNH BUỒN

Nhớ đến ai mà nước mắt rơi
Từ khi giận dỗi lánh xa người
Châu buồn đọng mãi châu nào cạn
Lệ thảm tuôn hoài lệ chẳng vơi
Lỡ tiếng ba sinh đành rẽ lối
Tan lời son sắt phải lìa đôi
Đêm đêm chiếc bóng sầu chan chứa
Thức trắng canh trường nỗi khổ khơi

Bích Trân
June 2, 2006

Họa vần:

THU NHỚ NGƯỜI

Xác lá chiều nay lại rụng rơi
Cho ta nhớ đến lúc bên Người
Bao nhiêu tháng rộng sầu không dứt
Biết mấy năm dài nhớ khó vơi
Cách biệt hoài mong ngày gặp gỡ
Chia xa vẫn ước lúc chung đôi
Thu vàng lối cũ trời hiu hắt
Thoáng nỗi buồn đâu mãi cứ khơi

Hoàng Hà
6-5-2006