Sunday, March 15, 2009

Giọt Nhớ

Từ anh cất bước mấy thu vàng
Đốt lá hong buồn mỗi tiết sang
Quạnh quẽ ngày qua tình một nỗi
Hắt hiu tối đến lệ hai hàng
Tơ duyên ngày ấy đành vương vấn
Nhật ký hôm nào cũng dỡ dang
Gởi nhớ vào thơ đề mấy vận
Du dương phím lạc lỡ cung đàn

Hạt Mưa Sa
Trái ngang

Thôi hết từ nay giấc mộng vàng
Chôn vùi kỷ niệm lúc đông sang
Buồn tình lận đận nhiều dang dở
Xót kiếp long đong lắm phũ phàng
Còn đó u hoài câu oán trách
Đâu đây nức nở tiếng than van
Lòng hồi tưởng lại khi người đã
Rẽ mối tơ duyên để bẽ bàng

HMS
GỬI NGƯỜI XA XỨ

Chợt nghe ai đó khóc bên song,
Thổn thức trong tôi một nỗi lòng !
Non nước người đi, nhòa dấu cũ,
Nếp nhà bậu bỏ, phủ rêu phong !
Con đường năm ấy mờ hoa lá,
Bến nước bây chừ lạnh gió đông!
Trái đất nửa vòng bên lối đấy,
Thật chăng ai đó lệ đôi dòng ?

Lê Ngọc Đình


Hoạ:

Sầu viễn xứ

Vầng trăng chênh chếch chiếu qua song
Trở giấc đêm khuya thổn thức lòng
Quê cũ bao năm mờ dấu tích
Làng xưa mấy bận phủ rêu phong
Mưa rơi chốn ấy xanh tươi hạ
Tuyết đổ nơi này trắng buốt đông
Non nước ngày đi tình vẫn nặng
Mơ về thuở đó lệ tuôn dòng

HMS

08.03.2009
MỘT THOÁNG CHIA TAY

Tiễn đưa ngàn dặm phút chia ly
Lặng lẽ nhìn nhau biết nói gì !
Tay xiết để nghe tình quyến luyến
Môi cười cho lệ khỏi tràn mi !
Cảnh buồn gió quyện bao niềm nhớ
Nắng nhạt sầu vương mỗi bước đi !
Dẫu biết vẫn còn ngày trở lại,
Mà sao khôn nén nỗi sầu bi…

Lê Ngọc Đình


Hoạ:

Phút Chia Tay

Trời cao nhỏ hạt buổi phân ly
Phút cuối cầm tay nói được gì
Giấu mặt bồi hồi chân cất bước
Quay lưng nức nở lệ trào mi
Sương giăng lãng đãng mờ triền núi
Lá rụng lào xào chắn lối đi
Kỷ vật mang theo lòng trĩu nặng
Tháng ngày đoài đoạn nỗi ai bi

HMS
ĐẮNG GIỌT TRÁI NGANG

Từ lúc em đi, tắt nắng vàng!
Bâng khuâng hồn lá lạnh thu sang.
Gác buồn gió lộng tình tê tái,
Ngõ vắng mưa giăng khúc bẽ bàng.
Tiếc bấy Phụng Loan hai lối rẽ,
Thương thay Tư Mã một cung đàn.
Giọt sầu nấc nghẹn òa tan vỡ,
Phím lạc rồi, môi đắng trái ngang...

Lê Ngọc Đình


Hoạ:

Tình ngang trái

Thôi hết từ nay giấc mộng vàng
Chôn vùi kỷ niệm lúc đông sang
Buồn tình lận đận nhiều dang dở
Xót kiếp long đong lắm bẽ bàng
Còn đó u hoài câu hát lỡ
Đâu đây nức nở tiếng ai đàn
Lòng hồi tưởng lại khi người đã
Rẽ mối duyên đầu hận trái ngang

HMS

Hạt Mưa Sa

Lá rụng hiên ngoài ngập lối xưa
Ngàn thương trăm nhớ nói sao vừa
Chiều thu rặng liễu lao xao gió
Ngõ trúc ven đường lất phất mưa
Vạn ý mong trao mà chẳng đủ
Bao lời muốn tỏ chỉ thêm thừa
Ơi người có thấu niềm u uẩn
Mấy vận thơ sầu lệ tiễn đưa

HMS


Bài Hoạ 1:

TÌNH SƠN DÃ

Mảnh vườn sơn dã bóng trăng xưa
Tha thiết cùng nhau mấy chẳng vừa
Phách vỗ cầm vang xao bến mộng
Thơ đề bút vũ lộng chiều mưa
Rượu phùng bạn quý không chịu đủ
Tình gặp tri âm chẳng biết thừa
Khách đến xui lòng thêm rộn rã
Góp vần họa vận gửi chiều đưa.

BD 18.02.2009
sơn dã cuồng nhân N.Đ


Bài Hoạ 2:

Kỷ Niệm Xưa

Nhắc đến làm chi kỷ niệm xưa
Trào dâng nỗi nhớ mấy cho vừa
Vấn vương cuối ngõ hằng đêm gió
Bẽn lẽn bên thềm một tối mưa
Khẻ nắm bàn tay thương chẳng hết
Thầm trao ánh mắt nói thêm thừa
Bao ngày hạnh phúc đâu còn nữa
Định số an bài đã đẩy đưa

HMS


Bài hoạ 3:


SẦU LẺ BÓNG


Thuyền cũ xa rồi bến nước xưa

Lệ tuôn sao mãi vẫn chưa vừa ?!

Người đi mất hút trời sương gió

Kẻ ở trông hoài buổi nắng mưa !

Sáu khắc ôm sầu sầu chẳng thiếu

Năm canh lau lệ lệ vẫn thừa.

Cười vang ướm hỏi cao xanh ấy

Con tạo bao giờ hết đẩy đưa ?!


BD. 19.02.2009

Sơn dã cuồng nhân N.Đ


Bài hoạ 4:


Giọt Sầu Rơi


Hoài trong tâm tưởng bóng người xưa

Hận kẻ sang ngang biết mấy vừa

Cuộc sống đa đoan vui hóa giận

Trò đời dâu bể nắng rồi mưa

Nợ duyên trọn kiếp duyên chưa đủ

Tình nghĩa bao năm nghĩa chẳng thừa

Trót lỡ yêu rồi nên chấp nhận

Gạt buồn nuốt lệ giọt sầu đưa

HMS



Bài hoạ 5:


TIẾNG LÒNG GỬI LẠI CHIỀU XƯA

Buông lòng thôi gác kỷ niệm xưa
Lệ đã bao năm nghĩ cũng vừa
Quét lại vườn hoang chờ sớm nắng
Tỉa cành lá cũ đón chiều mưa
Tình cho đi ấy bao gọi đủ
Nghĩa vẹn gìn đây mấy gọi thừa
Lắng tiếng phong linh chiều xa thẳm
Mảnh hồn trong trắng giữa chiều đưa

BD 20.02.2009
sơn dã cuồng nhân N.Đ


Hoạ 6:


CUNG ĐIỆU TÌNH THƠ

Khách đến gieo lòng rộn tiếng xưa,
Câu thơ viết mãi vẫn chưa vừa
Tình nương ngọn bút ươm màu nắng
Ý quyện nghiên đài trỗi khúc mưa
Tiếp bạn gieo vần đâu để thiếu
Mừng nhau kết chữ phải cho thừa
Tình văn đẹp lắm nên say mãi
Xướng hoạ đêm ngày vẫn đẩy đưa


BD 21.02.2009
sơn dã cuồng nhân N.Đ

Khắc khoải

Từng đêm nắn nót viết vần thơ
Khắc khoải niềm thương luống đợi chờ
Họa khúc tình nồng bên gối mộng
Ghi lòng nghĩa thắm cõi trời mơ
Nghe âm hưởng cũ tâm vương vấn
Lắng tiếng tơ xưa dạ thẩn thờ
Gác vắng đìu hiu sương thấm lạnh
Đành ôm nỗi nhớ chốn tiêu sơ

Hạt Mưa Sa

Hoạ 1:


CHÚT TÌNH TRI NGỘ


Dưới trăng ai khéo nắn vần thơ ,
Có phải duyên chăng lại đợi chờ ?!
Gối mộng ngập ngừng xuyên bến mộng
Đem mơ tha thiết lạc trời mơ !
Tơ hồng chẳng buộc mà vương vấn
Chỉ thắm không se lại thẩn thờ
Một chút tâm tình qua bút mực
Đáp tình tri ngộ buổi ban sơ.

BD 20.02.2009
sơn dã cuồng nhân N.Đ

Hoạ 2:

Tình thơ


Vui vầy với bạn hoạ bài thơ
Hạ bút suy tư ngẫm nghĩ chờ
Góp nhớ mông lung tràn nỗi nhớ
Ươm mơ thắm thiết thoả niềm mơ
Nhìn vầng nguyệt khuyết lòng se sắt
Ngắm áng mây trôi trí thẩn thờ
Gió thoảng hương đưa mùi Dạ thảo
Cho hồn ngây ngất giữa hoang sơ

HMS

Hoạ 3:

TÌNH THƠ

Nâng câu xướng hoạ gửi vần thơ
Cho thoả bấy lâu nỗi đợi chờ
Kết ý gửi tình xây lối mộng
Đem lòng nắn chữ dệt trời mơ
Tinh khôi dạ khúc gieo niềm nhớ
Rạng rỡ hồn văn để thẩn thờ
Lặng lẽ vỗ cầm trông chốn ấy
Trăng vàng lưu dấu buổi nguyên sơ.

BD 21.02.2009
sơn dã cuồng nhân N.Đ




Mưa


Mưa sầu mộng vỡ tủi thân côi
Mưa khóc tình duyên bạc bẽo rồi
Mưa tiếc Kim Kiều không trọn mộng
Mưa buồn Ngưu Chức chẳng chung đôi
Mưa tuôn nỗi nhớ rơi trên má
Mưa trút niềm riêng rải xuống đời
Mưa thấm lòng đau hồn chết lịm
Mưa còn rơi mãi buốt tim tôi

Hạt Mưa Sa

Hoạ 1:

Nắng

Nắng về ấm lại mộng đơn côi
Nắng sưởi tim băng sống lại rồi
Nắng toả cành Ngô Loan Phụng vũ
Nắng vờn bãi vắng Nhạn thành đôi
Nắng gieo hy vọng vào nhân thế
Nắng kết niềm tin giữa cuộc đời
Nắng mãi chan hoà muôn sắc thắm
Nắng bừng thi ý giữa hồn tôi.

BD 21.02.2009
sơn dã cuồng nhân N.Đ

Hoạ 2:

Thơ

Thơ vẫn ngậm ngùi với kiếp côi
Thơ mang sắc thắm trở về rồi
Thơ cầu phận thiếp luôn tròn mộng
Thơ nguyện duyên chàng mãi trọn đôi
Thơ khải cung buồn bay khắp chốn
Thơ ngân điệu nhớ trỗi vang đời
Thơ hoài lưu dấu tình muôn thuở
Thơ viết nỗi niềm của chính tôi

HMS

Hoạ 3:


NHẠC

Nhạc xin lộng phím sưởi tim côi,
Nhạc kết duyên thơ thắm nghĩa rồi.
Nhạc tấu Phụng Cầu cho phải lứa,
Nhạc hòa hải thệ để thành đôi.
Nhạc gieo niềm nhớ vào đêm mộng,
Nhạc vút trời mơ quá bến đời.
Nhạc lặng cung thầm tìm bạn quý,
Nhạc gieo tình ý cõi lòng tôi.


BD 23.02.2009
sơn dã cuồng nhân N.Đ



Hoạ 4:

Trăng

Trăng chiếu qua rèm tỉnh giấc côi
Trăng soi dáng liễu mấy đêm rồi
Trăng lồng mắt biếc cho hoà mộng
Trăng lộng mây vàng để sánh đôi
Trăng toả mông lung trong vũ trụ
Trăng treo lơ lững giữa trần đời
Trăng tàn héo hắt khi dần sáng
Trăng nhắn đôi lời giã biệt tôi


HMS


Hoạ 5:

HOA

Hoa lồng bóng nguyệt giữa đêm côi
Hoa hé cành sương tỉnh giấc rồi
Hoa điểm tình say khi vẹn ước
Hoa ươm hương ngát buổi thành đôi
Hoa bay cho thắm trời hoa mộng
Hoa dệt thêm xinh vọng ảo đời
Hoa rót mật lòng theo gió thoảng
Hoa nương dòng nước gửi tình tôi.

BD 24.02.2009
sơn dã cuồng nhân N.Đ
Xin đừng lỗi hẹn

Xin đừng lỗi hẹn để lòng đau
Để trái tim si rỉ máu đào
Để nhớ thiên thu mày héo úa
Để sầu vạn cổ dáng hư hao
Để thương trút cạn bờ mi ướt
Để hận tràn dâng khóe mắt trào
Để tủi duyên mình buồn phận số
Xin đừng lỗi hẹn để lòng đau

Hạt Mưa Sa

Hoạ 1:


VẦN THƠ CHO BẠN

Họa vần khuyên bạn nén lòng đau
Chớ để tim yêu nhuốm máu đào
Chớ biến niềm tin sầu héo úa
Chớ gieo cuộc sống lạnh hư hao
Chớ đem tình ý vùi chôn cả
Chớ bật cầm rung khúc lệ trào
Chớ nhé đừng quên đây có kẻ
Họa vần khuyên bạn nén lòng đau.

BD 27.02.2009
sơn dã cuồng nhân N.Đ


Hoạ 2:

Cám ơn bạn

Vần thơ an ủi lắng niềm đau
Chỉ trái ngang thay phận má đào
Chỉ tiếc duyên tàn hoa héo úa
Chỉ sầu mộng vỡ liễu gầy hao
Chỉ hờn nhân thế gây mưa cuộn
Chỉ trách cao xanh đổ sóng trào
Chỉ bấy lời khuyên mà cảm nhận
Vần thơ an ủi lắng niềm đau

HMS

Hoạ 3:

GÓP LÒNG

Góp lòng chia sẻ nỗi niềm đau
Cho lệ thôi tuôn ướt má đào
Cho ngọn chương đài đừng héo úa
Cho thân bồ liễu khỏi hư hao
Cho tình sưởi ấm ngàn đêm lạnh
Cho nghĩa ru êm ngọn sóng trào
Cho Phụng cùng Loan vầy một tổ
Góp lòng chia sẻ nỗi niềm đau

BD 28.02.2009
sơn dã cuồng nhân N.Đ
ĐỘC HÀNH CA

Chén trà còn đợi khách tri âm
Thổn thức bao thu một khúc cầm
Đêm lạnh trăng tràn chung độc ẩm
Canh tàn gió lộng bến xa xăm
Thơ buồn thiếu bạn lười vung bút
Đỉnh chán đơn côi ngại bén trầm
Sơn dã thưa người qua lối vắng
Cuồng nhân bạn nguyệt bỡn trăm năm

BD 28.02.2009
sơn dã cuồng nhân N.Đ

Hoạ 1:


Cô đơn

Chong đèn độc ẩm đợi tri âm
Dìu dặt cung thương một tấu cầm
"Sơn Dã" trăng tàn ôm thổn thức
"Cuồng Nhân" gác lạnh dõi xa xăm
Hoạ bài Lẽ bóng (1) êm và dịu
Trỗi khúc Cô đơn (2) bổng lại trầm
Quạnh vắng vườn thơ đề mấy vận
Mơ người tri kỷ kết trăm năm

HMS

Hoạ 2:


TIẾNG ĐỢI…

Hỏi trong thiên hạ khách tri âm,
Có thấu cho đây một khúc cầm ?!
Nọ phím Cao Sơn bay chót vót,
Này cung Lưu Thuỷ lắng xa xăm.
Tình nương theo gió khoan rồi nhặt,
Ý gửi vào mây bổng lại trầm.
Đây gã cuồng nhân say tiếng nhạc,
Mang lòng đợi bạn suốt trăm năm !

BD 01.03.2009
sơn dã cuồng nhân N.Đ


(1) : Bài hoạ Sầu lẽ bóng của sơn dã cuồng nhân N.Đ
(2) : Bài hát Cô đơn sáng tác bởi ns Nguyễn Ánh 9
Về đâu ...

Thênh thang vạn nẻo biết về đâu
Nghĩa cũ tình xưa đã nhạt màu
Bão táp mưa sa trùm sóng nước
Hè sang thu tới lặn trăng sao
Đôi đường cách biệt vương mang hận
Một tiếng từ ly lắng đọng sầu
Góc bể chân trời xa vạn dặm
Thôi đành giấu kín nỗi niềm đau

Hạt Mưa Sa


Hoạ 1:


CUỐI NGÕ TÌNH PHAI

Mảnh tình năm cũ dạt về đâu
Trơ mái phong sương luống ngã màu
Duyên nợ chông chênh bao xuân hạ
Hẹn thề lạnh nhạt mấy trăng sao
Đêm ngày hai buổi hoài câu nhớ
Hồn phách năm canh đẫm tiếng sầu
Hương sắc tàn phai theo tuế nguyệt
Ngoảnh đầu trông lại chỉ niềm đau

BD 03.03.2009
sơn dã cuồng nhân N.Đ